The Cracked Pot

The Cracked Pot

Chiếc bình nứt

 

A water bearer in India had two large pots, each hung on each end of a pole which he carried across his neck. One of the pots had a crack in it, and while the other pot was perfect and always delivered a full portion of water at the end of the long walk from the stream to the master’s house, the cracked pot arrived only half full.

Một người gùi nước ở Ấn Độ có 2 cái bình gốm lớn, mỗi chiếc bình được treo ở mỗi đầu của chiếc gậy để ông gánh trên cổ. Một trong hai chiếc bình đã bị nứt một vết, chiếc còn lại thì hoàn hảo không sứt mẻ gì và luôn đựng được đầy nước sau mỗi chuyến đi bộ dài lấy nước từ suối về đến nhà của người chủ. Chiếc bình nứt khi về đến lại chỉ còn một nửa bình nước.

 

For a full two years, this went on daily, with the bearer delivering only one and a half pots full of water in his master’s house. Of course, the perfect pot was proud of its accomplishments, perfect to the end for which it was made. But the poor cracked pot was ashamed of its own imperfection and miserable that it was able to accomplish only half of what it had been made to do.

Trong suốt hai năm qua, điều này vẫn lặp đi lặp lại mỗi ngày, người mang nước mỗi lần chỉ mang được một bình rưỡi nước về cho chủ nhân của ngôi nhà. Tất nhiên, chiếc bình hoàn hảo rất tự hào vì sự thể hiện của mình, hoàn hảo từ hình dáng cho đến sứ mệnh đựng đầy nước của nó. Chiếc bình nứt còn lại cảm thấy thật hổ thẹn vì sự không hoàn hảo của bản thân, nó đau khổ khi nghĩ rằng nó chỉ thực hiện được một nửa những gì nó phải làm.

 

After two years of what it perceived to be a bitter failure, it spoke to the water bearer one day by the stream. “I am ashamed of myself, and I want to apologize to you”.  The bearer asked, “Why? What are you ashamed of?”

Sau hai năm, những gì nó nhận thức được chỉ là sự thất bại cay đắng của bản thân. Một hôm, khi đang lấy nước từ dòng suối, bình nứt liền nói với người gánh nước:

“Tôi cảm thấy xấu hổ vì bản thân mình, và tôi cũng muốn xin lỗi ông rất nhiều”.

“Vì sao vậy, sao ngươi phải cảm thấy xấu hổ?” – Người gánh nước hỏi lại.

 

The Pot replied, “For these past two years I am able to deliver only half of my load because this crack in my side causes water to leak out all the way back to your master’s house. Because of my flaws, you don’t get full value for your efforts”.

Chiếc bình liền trả lời: “Trong hai năm qua, tôi chỉ có thể mang được một nửa lượng nước ông lấy từ suối về bởi vết nứt trên thân tôi đã khiến cho nước bị rò rỉ trên đường khi ông gánh đến nhà người chủ. Bởi vì sự không hoàn hảo của tôi, ông đã không nhận được thù lao xứng đáng với những cố gắng nỗ lực ông đã bỏ ra”.

 

The water bearer felt sorry for the old cracked pot, and in his compassion, he said, “As we return to the master’s house, I want you to notice the beautiful flowers along the path.”

Người gánh nước cảm thấy rất buồn và tiếc thay cho chiếc bình nứt cũ này, động lòng trắc ẩn, ông đã nói: “Đợi lát nữa trên đường trở về nhà của chủ nhân, ta muốn ngươi hãy để ý đến những bông hoa xinh đẹp bên đường”.

 

As they went up the hill, the old cracked pot took notice of the sun warming the beautiful wild flowers on the side of the path, and this cheered it somewhat.  But at the end of the trail, it still felt bad because it had leaked out half its load, and so again it apologized to the bearer for its failure.

Khi người gánh nước gánh hai chiếc bình lên đến đồi, chiếc bình nứt đã nhận thấy rằng ánh mặt trời ấm áp đang chiếu lên những bông hoa dại xinh đẹp ở phía bên của con đường, chính sự xinh đẹp của cuộc sống này đã giúp nó phấn khởi lên một chút. Nhưng đến cuối đường mòn, nó lại cảm thấy thật tồi tệ vì nó đã bị rò rỉ ra một nửa lượng nước, vì vậy một lần nữa nó xin lỗi người gánh nước vì sự thất bại của mình.

 

The bearer said to the pot, “Did you notice that there were flowers only on your side of your path, but not on the other pot’s side? That’s because I have always known about your flaw, and I took advantage of it. I planted flower seeds on your side of the path, and every day while we walk back from the stream, you’ve watered them. For two years I have been able to pick these beautiful flowers to decorate my master’s table. Without you being just the way you are, he would not have this beauty to grace his house.”

Người gánh nước liền nói với nó: “Ngươi có nhận thấy rằng hoa chỉ mọc ở bên đường của ngươi chứ không phải ở phía bên kia của chiếc bình hoàn hảo? Đó là bởi vì ta luôn biết về vết nứt của ngươi, và ta đã tận dụng nó. Ta trồng hạt giống hoa ở bên cạnh con đường phía ngươi, và mỗi ngày trong khi chúng ta đi bộ trở lại từ dòng suối, ngươi đã tưới nước cho những hạt mầm đó. Trong hai năm qua, ta đã có thể chọn những bông hoa tuyệt đẹp này để trang trí lên bàn của nhà ông chủ. Hãy cứ là chính mình, hãy sống theo những gì mà ngươi đang có, bởi nếu không có ngươi, ta sẽ không thể mang sự xinh đẹp này đến cho người khác”.

 

Moral: Each of us has our own unique flaws.  We’re all cracked pots.  In this world, nothing goes to waste.  You may think like the cracked pot that you are inefficient or useless in certain areas of your life, but somehow these flaws can turn out to be a blessing in disguise.”

Đạo đức: Mỗi người trong chúng ta đều có những sự không hoàn hảo, thiếu sót của bản thân. Chúng ta đều là những cái bình nứt. Trên thế giới này, không có gì là lãng phí cả. Bạn có thể nghĩ rằng mình giống như cái bình bị nứt, làm việc không hiệu quả hoặc vô ích ở những phạm vi nhất định trong cuộc sống của bạn, nhưng bằng cách này hoặc cách khác, những sai sót này của bạn có thể mang đến những điều tốt đẹp nhưng rất khó để nhận ra cho người khác.

Theo: moralstories